Ai yêu ai – C101


Chương 101: Yêu ai

Editor: Lu Tran

Beta: Hắc Phượng Hoàng

Diệp Trăn mặt ngoài dịu dàng mềm mại, yếu đuối, thật ra mới là người thích tranh giành hiếu thắng nhất, năm đó ỷ vào chính mình dung mạo tuyệt thế, mê hoặc vài tên đệ tử sĩ tộc, sau lại vào cung, làm Tiệp dư, lòng dạ lại càng ngạo mạn. Cho dù lưu lạc đến hoàn cảnh trước mắt, chắc chắn nàng tuyệt đối không định dễ dàng nhận thua, thứ nên thuộc về nàng, không từ thủ đoạn cũng muốn đoạt lấy đến; thứ nàng ghét, dù có bị hủy cũng không cho người khác đoạt đi.

Vốn dĩ nàng vô cùng kiêng dè với Quan Tố Y, giờ không thể không trở về Triệu gia, tất nhiên là nhắm ngay vị trí chính thê của nàng. Quan gia cực chú ý tín nghĩa nhân thiện, lại luôn răn dạy làm người phải khoan dung, không đem sự tình làm tuyệt, đấu với nữ nhi Quan gia, chỉ cần vài ba lượt là có thể phân thắng bại. Đến lúc đó chẳng những nàng muốn đoạt lại vị trí chính thê, còn muốn phá hủy thanh danh đối phương, phẩm chất bị phế, như thế mới có thể chèn ép nàng ta hoàn toàn.

Vì thế nghi thức tế lễ vừa mới bắt đầu, nàng liền giữ chặt Triệu Lục Ly cùng hai đứa con, biểu lộ địa vị của mình, sau đó lại đi tìm Quan Tố Y đáp lời, ở ngoài sáng nói lời tốt, trong tối lại ngầm khiêu khích. Nàng liệu định đối phương là người biết nghĩ cho đại cục, tuyệt đối không tranh chấp với nàng, hôm nay có thể chủ động để nàng hỗ trợ đãi khách, ngày mai có thể để nàng chủ trì nghi thức tế lễ, từ nay trở đi sai hạ phó, về sau trở đi quản lý sổ sách… Chỉ cần nàng thoái nhượng từng bước, tương lai phải từng bước thoái lui, sớm muộn gì cũng phải trả lại quyền chưởng quản bếp núc.

Từ trước đến nay được một tấc lại muốn tiến một thước là chiêu sở trường của Diệp Trăn, nhìn thấy Quan Tố Y sẽ nói cái gì, làm cái gì, nàng đều dự đoán vô cùng chu toàn, cũng không đoán được rốt cuộc nàng ta lại không để ý ra bài. Chẳng lẽ nàng ta không nên chối từ hai câu, sau đó ngại cho thanh danh nên cho chính mình hỗ trợ đãi khách sao? Bảy bảy bốn mươi chín ngày, chỉ cần lộ mặt, làm đủ tư thái, sẽ tìm người lan truyền thân phận vợ cả nguyên phối của mình ra ngoài, chẳng phải Quan gia sẽ bởi đạo đức luân lý mà chủ động thoái nhượng sao?

Có Triệu Lục Ly che chở, lại có hai đứa con giúp đỡ, nàng có chín phần nắm chắc có thể sau nghi thức tế lễ giành được vị trí bình thê, cũng có mười phần nắm chắc có thể trong vòng hai năm khiến Quan Tố Y thân bại danh liệt, đuổi khỏi Triệu phủ. Nhưng có nứt đầu nàng cũng không nghĩ tới việc đầu tiên Quan Tó Y sai nàng lại không phải đãi khách, mà là thay quần áo cho người chết.

Từ nhỏ đến lớn nàng đã nếm qua chút đau khổ nào? Người nào gặp nàng mà không che chở nâng niu trong lòng bàn tay? Sao nàng ta dám?

Diệp Trăn tức giận muốn hộc máu, lại không thể rút lại lời mở đầu, không khỏi nhìn về phía Triệu Lục Ly.

“Thôi, tính tình Trăn Nhi yếu ớt, nhát như chuột, lại chưa từng gặp mặt đệ muội, trong lòng sợ hãi là việc khó tránh khỏi. Phu nhân đừng làm khó nàng.” Những lời này vừa thốt ra khỏi miệng, trong lòng Triệu Lục Ly liền khẽ nhéo lại.

Hắn đột nhiên ý thức được tự mình nói sai, cái gì mà “Phu nhân đừng làm khó nàng”? Cứ như là phu nhân bình thường cố ý chèn ép Diệp Trăn vậy. Nhưng từ trước đến nay phu nhân là người chân thật nói lời thẳng thắn, có chuyện thì nói, Diệp Trăn chạy tới hỏi, đúng lúc nàng thay quần áo cho đệ muội, liền trực tiếp nhờ vả. Nàng có tính cách kiên cường, can đảm hơn người, có thể nào nghĩ chuyện ấy đối với nữ tử bình thường mà nói là chuyện khủng khiếp ra sao?

Nếu nàng cho là chính mình cố ý thiên vị Diệp Trăn, đưa ra lựa chọn giữa hai bên, nàng sẽ thế nào? Nghĩ đến đây, Triệu Lục Ly đã túa đầy mồ hôi lạnh, tâm loạn như ma.

Hơn nửa năm ở chung đã đủ để hắn hiểu tính cách phu nhân. Gặp tình huống này, người thường có thể sẽ để ý hơn mà cố gắng; có thể tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục; có thể giả bộ rộng lượng rồi sau đó từ từ lập mưu kế. Nhưng phu nhân là người ngạo sương đấu tuyết, bất chấp khí tiết, tuyệt đối sẽ không vì thêm một danh phận mà lằng nhằng; càng miễn bàn nhị vị Thái Sơn đều là người cứng cỏi cương trực, nếu không khuyên can, có khi còn lập tức thỉnh chỉ hòa ly.

Lúc trước hắn vài lần làm nhục, phu nhân không đi; Triệu gia lâm đại nạn, phu nhân không đi; chính mình thân hãm nhà tù, phu nhân không đi; Diệp Trăn vừa trở lại nàng lại đi. Người khác sẽ không trách cứ nàng vô tình vô nghĩa, trái lại sẽ tán thưởng nàng khoan dung rộng lượng, thành toàn ước vọng cho người khác.

Tóm lại, nếu nàng chọn ở lại, nhất định sẽ nhận hết khổ sở; nếu nàng lựa chọn hòa ly, còn có tương lai cẩm tú. Bằng danh vọng quyền thế của Quan gia, bằng chính tài hoa cùng phẩm hạnh của nàng, còn có thể sánh đôi với nam tử ưu tú nhất Ngụy quốc.

Sắc mặt Triệu Lục Ly dần dần trắng bệch, vui sướng khi gặp lại vợ trước, giờ lại hoàn toàn mờ mịt luống cuống, sợ hãi bất an. Tới lúc này hắn mới mơ hồ phát hiện, chính mình không muốn rời xa phu nhân, chỉ cần nghĩ đến việc không có phu nhân mà thôi, hắn đã thấy lòng như dao cắt, đau tận xương cốt.

“Ta không có ý đó.” Đáp lại ánh mắt tràn đầy châm chọc của phu nhân, hắn lo lắng mở miệng:

“Ta không phải trách cứ phu nhân……”

“Phụ thân,” Triệu Thuần Hi cắt ngang lời giải thích càng lúc càng đen của hắn, trầm giọng nói:

“Con hỗ trợ nương đi vào thay quần áo cho nhị thẩm. Nếu mẫu thân nhát như chuột vậy thì quỳ gối niệm kinh bên ngoài đi, không cần phải làm chuyện gì hết. Năm ấy bà rơi xuống nước tình cảnh nhà mình ra sao, hiện tại tình cảnh ra sao? Đừng nói tân khách, sợ là ngay cả thân hữu bà cũng không biết hết, có thể hỗ trợ cái gì?”

Dứt lời dùng sức đè vai Diệp Trăn, giống như dịu dàng, kì thực ngầm có ý cảnh cáo:

“Mẫu thân, người đã nhiều năm không về, trong nhà đã nảy sinh rất nhiều biến cố, muốn hỗ trợ không vội trong nhất thời, đem tình huống biết rõ ràng nói sau. Con đi vào, trong chốc lát trở ra với người, người chớ sợ.”

Diệp Trăn cứ nghĩ được giải thoát rồi, lại bị nữ nhi đẩy mạnh trong hố. Làm tẩu tử không dám nhập liệm cho đệ muội; làm mẫu thân lại để nữ nhi xông vào đằng trước, quả nhiên hèn mọn hèn yếu, chẳng ra gì! Đây đâu phải là giúp nàng, đây rõ là đang làm hại nàng mà!

Qua lễ tang, sẽ có bao nhiêu người so sánh nàng với Quan Tố Y nghĩa dũng song toàn? Bao nhiêu người sẽ xem nhẹ nàng, sau đó nói một câu khác nhau một trời một vực? Diệp Trăn đã thua một lần, nếm kết cục thảm thiết, tuyệt đối không chấp nhận dễ dàng tha thứ lần hai.

Nàng cắn răng mạnh mẽ cười:

“Con còn nhỏ, vướng bát tự, sợ là bị nhiễm xui mất, không cần ra mặt. Lúc ta gặp chuyện không may đệ muội còn chưa vào cửa, nay vất vả gặp lại đã là lúc hai bên vĩnh cách, nhân cơ hội này từ biệt nàng, đưa nàng đi đoạn đường cuối cùng. Con hãy ở lại đãi khách, ta đi.”

Triệu Thuần Hi hố được mẹ ruột một phen, tất nhiên là cảm thấy tốt, cụp mắt, mặt không chút thay đổi nhìn nàng vào linh đường. Hiện tại nàng đâu còn là cô bé cái gì cũng ngây thơ không biết lại nông cạn dễ lay động nữa? Triệu gia trải qua thăng trầm, nàng cũng trải qua mưa gió, lại theo kế mẫu học tập lục nghệ quân tử cùng việc tục vụ bếp núc, tính tình đã sớm được gột rửa.

Nàng càng ngày càng thích những ngày tháng ấm áp không màng danh lợi, không ưa nội đấu ngươi lừa ta gạt, bất giác tâm tính đã dần dần dựa vào kế mẫu. Ai cũng có thể nói bốn chữ “đồng tâm hiệp lực”, chỉ riêng mẫu thân không thể! Bởi vì nàng mới là đầu sỏ gây nên!

Nghĩ đến bản tính ích kỷ tham lam của Diệp Trăn, thủ đoạn lại âm hiểm độc ác, trong lòng nàng tràn đầy lo lắng, nhìn chằm chằm hai mắt phụ thân, hỏi thẳng:

“Mẫu thân đã trở về, người định sắp xếp nương thế nào?”

“Nàng luôn là chủ mẫu Triệu phủ, sắp xếp gì chứ?” Giọng Triệu Lục Ly khàn khàn,“Người như nương con là người mạnh mẽ như lửa, nếu ta có ý lập bình thê, nàng sẽ lập tức…”

Bởi vô cùng sợ hãi với kết cục, hắn không dám nói tiếp, sau khi tạm dừng một lúc lâu mới nói:

“Nếu để Trăn Nhi làm thiếp, các con sẽ trở thành thứ nữ con vợ kế,  không thể được. Không sợ các con chê cười, giờ ta cũng không nghĩ ra cách, nếu……” Nếu Diệp Trăn không trở về, hắn sẽ không phải đối mặt với cục diện lưỡng nan thế này.

Bảo hắn rời xa phu nhân, hắn luyến tiếc; bảo hắn khắt khe vợ trước, hắn cũng không nỡ, huống hồ biếm vợ trước chẳng khác nào hủy tiền đồ hai đứa con, dù thế nào cũng đều sai.

“Để ta ngẫm lại đã, trước hết hiện tại làm cho xong lễ tang đã.” Ngoại trừ kéo dài ra, hắn cũng không có cách nào.

Triệu Thuần Hi sắc mặt xám đi một ít, nói lí nhí:

“Phụ thân, chúng ta hãy cứ chuẩn bị sẵn sàng trước đi. Triệu gia sợ là không giữ được nương. Trí tuệ người uyên bác biết mấy, tính tình lại tiêu sái kiêu ngạo đến vậy, sao có thể chịu làm bình thê?”

Trong nháy mắt, nước mắt Triệu Lục Ly thiếu chút nữa tràn mi, cũng rốt cuộc hiểu được hai thê tử vào trước và sau với hắn mà nói rốt cuộc có ý nghĩa vị trí thế nào. Diệp Trăn là một phần tiếc nuối, một phần chấp niệm, có thể hồi tưởng trong cô quạnh, cũng có thể từ từ phai nhạt; Quan Tố Y là hiện tại là tương lai của hắn, là người hắn muốn cùng đi suốt đời.

Thời gian trôi qua, hắn đối với nàng từ phòng bị đến ghét cay ghét đắng, từ ghét cay ghét đắng đến hiểu, bởi vì hiểu biết mà chú ý, lại bởi vì chú ý mà cảm phục. Hắn kính phục nàng, ngưỡng mộ nàng; tin tưởng nàng, ỷ lại nàng. Hắn đã cùng nàng trải qua thời kì hưng suy của gia tộc, người thân mất, cuối cùng lại từ đối địch với nhau mà dựa vào lẫn nhau.

Bọn họ vốn có thể cùng nhau tốt đẹp cả đời như vậy, mà không phải chợt tách ra, phân chia này nọ. Nàng còn trẻ tuổi như vậy, không lâu là có thể gả lần hai, đối phương chắc chắn cũng sẽ giống mình, dần dần bị nàng hấp dẫn, từ xa lạ đến hiểu, cho đến yêu. Bọn họ sẽ cầm sắt cùng minh, cùng sinh con nối dòng, cuối cùng đầu bạc răng long nhập cùng huyệt.

Sắc mặt Triệu Lục Ly trắng bệch chậm rãi biến thành xanh mét, hai đấm nắm chặt phát ra tiếng xương chuyển động, hiển nhiên bản thân hắn vô cùng thống khổ dày vò.

Triệu Thuần Hi thấy hắn như thế, trong lòng vừa khổ sở lại bất đắc dĩ, ách thanh trấn an nói:

“Phụ thân đừng nghĩ nữa, thuận theo tự nhiên đi. Nương một lòng quyết rời đi, người làm sao giữ được nàng?”

“Sao lại không giữ được? Nếu nàng hoài thai con Triệu gia, không phải có thể ở lại sao?” Triệu Lục Ly bỗng nhiên buông lỏng hai tay, thấp giọng nở nụ cười:

“Là ta sai lầm rồi, lúc trước Tố Y tiến vào phủ, ta nên đối xử với nàng thật tốt, làm cho nàng cho ta sinh một đứa bé. Tính xem, nếu đêm tân hôn đó liền có thai, giờ cũng sáu bảy tháng. Nếu nàng mang thai, còn có thể đi đâu được? Cho dù là lập bình thê, nàng cũng là nhất phẩm cáo mệnh, tôn quý vượt xa Trăn Nhi, có đứa con thì sẽ chịu nhẫn nhịn. Ta sẽ tìm mọi cách đền bù, muôn vàn che chở, không để nàng chịu chút thiệt thòi.”

Nói đến đây, trong ánh mắt hắn ẩn hiện nét kiên quyết. Tang kỳ suốt ba tháng, dù thế nào hắn cũng phải kéo dài bốn tháng, sau đó nghĩ cách viên phòng với phu nhân. Chẳng sợ không hoài thai, mất trinh tiết, khả năng nàng hòa ly tái giá cũng sẽ giảm ít hơn nhiều.

Làm như vậy quả thật ti tiện, nhưng mà hắn đành làm vậy. Vì giữ phu nhân lại, hắn có thể không từ thủ đoạn.

Suy nghĩ điểm mấu chốt cẩn thận, uất khí trên mặt hắn vơi bớt nhiều, bảo con trai, nữ nhi chăm sóc Mộc Mộc thật tốt, chính mình lại đến trước linh đường, cách một bức màn dày thám thính động tĩnh bên trong. Cũng thật vừa khéo, nội đường bỗng nhiên vang lên từng tiếng thét chói tai, hắn cả kinh thiếu chút nữa vọt vào, mà các tân khách ngồi vây quanh trước bàn tế đã định lục tục đứng dậy, dáo dác nhìn xung quanh.

Hắn đang chuẩn bị sai vài hạ phó đi vào kiểm tra, lại có người đụng vào lòng, cúi đầu phát hiện đó là Diệp Trăn, vội vàng đẩy nàng ra, rồi sau đó giơ hai tay vỗ thật sạch.

Hết chương 101.

Advertisements

7 thoughts on “Ai yêu ai – C101

Gửi phản hồi: ⓛ ⓞ ⓥ ⓔ (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) (◡‿◡✿) (✿◠‿◠) ≥^.^≤ (ᵔᴥᵔ) (♥‿♥) (◙‿◙) (^‿^) (●^o^●) 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰) (ಠ_ృ) (ಥ_ಥ) o(╥﹏╥)o (`・ω・´) ≧✯◡✯≦ ≧◠◡◠≦ ≧’◡’≦ =☽ ≧◔◡◔≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧❂◡❂≦ ≧^◡^≦ ≧°◡°≦

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s