Dư Niệm – C8


15-copy-copyChương 8

Editor: Thiên Vi

P/s: Tuần sau có 2 chương Dư Niệm nữa nhé…từ giờ trở đi ta sẽ cố đẩy nhanh truyện này , 1 tuần sẽ có 2 chương, nếu tuần nào ta rảnh sẽ có 3 đến 4 chương. Có gì ta sẽ thông báo sau.

Tập luyện xong bài tập hằng ngày, Cố Tần ngẩng đầu nhìn đồng hồ trước mặt, kim đồng hồ đã chỉ ở vị trí số mười. Cố Tần tùy tiện dùng khăn lau mồ hôi ở trên mặt, xoay người đi vào phòng tắm.

Ngay lúc Cố Tần tắm được một nửa, lúc chuẩn bị thoa một thân bọt biển, chợt nghe “BA~” một tiếng, vòi tắm hoa sen trên đỉnh đầu lại không thấy nước chảy xuống nữa.

Cố Tần lau sạch bọt biển trên mặt, vòi nước một bên vẫn có nước, nói cách khác là cái vòi tắm hoa sen này bị hỏng mất rồi. Anh thầm mắng một tiếng, quấn khăn tắm rồi chuẩn bị đi lên trên lầu, Cố Tần chợt nghĩ đến, bình thường trong nhà này không có người ở, phòng của anh căn bản không có vòi tắm hoa sen.

Cố Tần chửi thầm một tiếng, bỗng nhiên linh quang chuyển động, đã có chủ ý.

 *****

Chuông cửa vang lên là lúc Dư Niệm vừa tắm xong.

Cô dừng động tác lau tóc, do dự nói to một tiếng với người ngoài cửa:

“Ai?”

“Tôi.”

Giọng nói hơi có vẻ nặng nề của Cố Tần từ ngoài cửa truyền vào, trong lòng Dư Niệm cả kinh, thân thể phản ứng nhanh hơn so với đại não đi ra mở cửa.

Cố Tần đứng ngoài cửa, anh đi dép lê, trên người mặc một bộ áo ngủ màu xám. Đợi cô mở cửa, ánh mắt của Cố Tần nhìn qua.

Sợi tóc đen nhánh mềm mại của cô vẫn còn ẩm ướt, toàn bộ rơi ở phía sau lưng. Áo ngủ màu đỏ bao vây lấy cơ thể lung linh hấp dẫn của cô, Dư Niệm còn lộ ra một đoạn bắp chân trắng nõn trơn bóng, cô còn chưa kịp đi giày, hai chân trần trụi như một đôi ngọc trắng noãn giẫm trên mặt đất. Cố Tần thậm chí còn có thể thấy rõ sơn móng chân màu trắng nhạt ở trên đầu ngón chân kia, óng ánh và sáng lấp lánh.

Dư Niệm chợt thấy ánh mắt cực nóng của Cố Tần, người cô nóng lên như bị lửa đốt cháy.

“BA~” một tiếng Dư Niệm khép cửa lại, luống cuống tay chân choàng thêm một cái áo ngoài, sau đó mới đi ra mở cửa lần nữa.

Cố Tần chưa đi, vẫn đứng nguyên ở cửa ra vào nhìn cô, trong mắt còn có một ít ánh sáng ranh mãnh. 

Dư Niệm ho nhẹ một tiếng, xóa bỏ chút không được tự nhiên vừa rồi nói:

“Thật có lỗi. Đã trễ thế như vậy, có việc?” 

“Đang tắm được một nửa, vòi tắm hoa sen bị hỏng mất rồi.”

“À?”

Cố Tần nói:

“Tôi có thể mượn phòng tắm nhà cô một chút được không?” 

Dư Niệm hơi hơi hé miệng, trong mắt tràn ngập không thể tin, sau nửa ngày, cô khẽ gật đầu một cái.

Cố Tần nghiêng người đi vào, ánh mắt tùy ý quét qua phòng khách nhà cô, sau đó rất nhanh thu hồi ánh mắt. 

“Phòng tắm ở nơi nào?”

“Chỗ rẽ phòng thứ nhất.” 

“Ừ.”

Cố Tần gật đầu:

“Cảm ơn.”

“Không cần khách khí.”

Chưa kịp suy nghĩ Dư Niệm đã vội vàng nói. 

Đợi anh đi vào phòng tắm, Dư Niệm mới hậu tri hậu giác lấy lại tinh thần. 

Cô ngồi trên ghế sa lon nhìn chằm chằm vào TV, ngồi cả buổi hai mắt cũng không nháy lấy một cái. 

Đồng hồ báo thức treo ở giữa chuyển động tích tắc, từ trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy rầm rầm khiến cho trái tim cô không khống chế được đập liên hồi. Dư Niệm chuyển kênh ti vi, vừa vặn chuyển đến kênh thể dục, lúc này đang tại phát lại vòng thi đấu bóng bàn đơn nam, Cố Tần đấu với Phương Mạnh Hàng.

Cố Tần am hiểu toàn bộ phương hướng cùng phương pháp chiến đấu, mỗi lần anh trở tay lại giống như có phép thuật để giành chiến thắng, mỗi lần anh phát bóng đều mang theo sát khí lạnh lùng ác liệt, dồn đối phương vào điểm mù, giống như một đầu là sư tử tấn công mạnh mẽ, không để cho địch nhân có cơ hội thở dốc; mà Phương Mạnh Hàng lại thích đánh lâu dài, cậu ta giỏi về thủ, tính nhẫn nại có thừa. So với Cố Tần hùng hổ, cậu ta càng cam tâm tình nguyện mài mòn từng chút một thể lực cùng tính nhẫn nại của đối phương.

Kế tiếp là một quả bóng then chốt, Dư Niệm xem đến nhập thần, hoàn toàn không biết Cố Tần đã đứng bên cạnh người mình. 

“Tôi thua.”

Giọng nói khàn khàn của anh vang lên từ phía sau, Dư Niệm cả kinh, quay đầu nhìn lại.

“Tôi tắm xong rồi, cám ơn.”

“Không cần khách khí.”

“Đây là phát lại a.”

“Ừ.”

Mặt Dư Niệm đỏ lên, xem Cố Tần chơi bóng lại còn bị người ta bắt được, không hiểu sao cô lại có chút xấu hổ.

“Tôi không thích đánh bóng với cậu ta.”

“Phương Mạnh Hàng?”

“Ừ.”

Mặt Cố Tần đen thui nhìn vào TV:

“Cậu ta rất phiền. “

Dư Niệm mím môi, nói:

“Kỳ thật bọn họ nói anh…” 

“Nói tôi cái gì?”

Cố Tần nhìn về phía cô. 

“Nói anh…”

Dư Niệm nuốt một ngụm nước bọt, nhỏ giọng mở miệng:

“Nói thể lực của anh không tốt, cho nên không muốn đánh bóng với Phương Mạnh Hàng.” 

Phương Mạnh Hàng am hiểu đánh giằng co, gần như có thể khống chế được thời gian trong mỗi cuộc tranh tài. Mà Cố Tần không có tính nhẫn nại, ưa thích tốc chiến tốc thắng.

Cố Tần nhìn về phía cô, trong mắt lóe ra ánh sáng mà Dư Niệm nhìn không hiểu.

“Thể lực của tôi có tốt hay không, về sau cô sẽ biết.”

“Ai?” 

Nge lời này… Tại sao lại có chút không được tự nhiên như vậy. 

“Tôi nói chúng ta là hàng xóm, sớm muộn gì thì cô cũng hiểu rõ tôi.”

“… À.”

Dư Niệm nói xong, bầu không khí liền rơi vào trầm mặc, cô lôi kéo quần áo lên, ngẩng đầu nói:

“Muốn uống trà không? Giải nhiệt.”

“Đêm hôm khuya khoắt, không cần.”

“… Ừ.” 

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, Cố Tần lại bỏ thêm một câu:

“Cũng dễ đi WC.”

Dư Niệm cười cười gượng ép, cô nghịch móng tay sơn màu xanh nhạt, giống như là không dám ngẩng đầu lên nhìn Cố Tần. 

Cố Tần ngẩng đầu nhìn trước mắt, vậy mà đã đến 11 giờ rồi.

“Tôi phải về, hôm nay cám ơn cô.”

“Chút lòng thành.”

Dư Niệm đứng lên tiễn anh ra cửa:

“Sau này anh có thể thường xuyên đến đây.”

Nói xong, Dư Niệm lại lâm vào xấu hổ. 

Tại sao lại giống như cô không thể chờ đợi được muốn Cố Tần tới nhà mình vậy, quá không rụt rè rồi. 

Cố Tần nhịn không được cười lên một tiếng, đôi mắt dưới mí mắt càng thêm sâu thẳm:

“Yên tâm, vòi tắm hoa sen nhà tôi cũng không phải ngày nào cũng hỏng.”

Đưa mắt nhìn anh đi ra ngoài, Dư Niệm vừa muốn đóng cửa, Cố Tần liền quay đầu nhìn lại.

“Tôi quên một chuyện.” 

Dư Niệm nhìn anh, ánh mắt mờ mịt. 

“Lúc đi ra tôi không mang chìa khóa.” 

Hô hấp Dư Niệm cứng lại, tay nắm chốt cửa hơi nắm chặt:

“Vậy anh… Có muốn qua một đêm ở chỗ của tôi hay không?”

Đương nhiên là muốn rồi. 

Từ lúc mở miệng để cho Cố Tần ngủ lại nhà mình đến bây giờ, đầu óc Dư Niệm vẫn trong trạng thái trống rỗng. 

Động tác của cô nhanh nhẹn thu thập phòng khách, lấy đệm giường sạch sẽ ra rồi trải tốt, lúc này mới thấp thỏm không yên đi xuống lầu. 

“Bên tay phải lầu hai có một căn phòng, vì là phòng tân hôn, cho nên không có người ở qua.” 

“Làm phiền cô rồi.”

So với Dư Niệm bất an, Cố Tần lại tự nhiên thoải mái hơn nhiều. 

Bàn tay thon dài hữu lực của anh cầm lấy chiếc điều khiển từ xa, không có việc gì liên tục chuyển kênh ti vi.

“Cô là người dẫn chương trình dành cho thiếu nhi?” 

Dư Niệm sững sờ, nhẹ gật đầu:

“Làm sao anh biết?”

“Ngày đó xem tiết mục của cô rồi.”

Dừng lại một lát, anh nói:

“Xem rất hay.” 

Tiết mục của thiếu nhi… Có thể hay ở chỗ nào ah. 

Dư Niệm có chút thẹn thùng nhỏ:

“Vốn là muốn làm người dẫn chương trình thi đấu thể dục thể thao đấy.” 

Ánh mắt của Cố Tần nhìn lại:

“Rất thích?” 

“Thích bóng bàn cùng tennis.” 

“Không khác nhau lắm.”

Cố Tần chuyển bộ điều khiển từ xa trên tay.

“Chẳng qua so sánh với bóng bàn thì thú vị hơn.” 

“Nghe bọn họ nói… Trước kia anh dùng bộ điều khiển từ xa chơi bóng ah.” 

Tay Cố Tần dừng lại một chút, một lúc sau mới nói:

“Nếu cô muốn xem… Có thể đi đến chỗ tôi, tôi đánh cho cô xem.” 

Dư Niệm không khỏi nhìn về phía Cố Tần. Dưới ngọn đèn ấm áp, một bên mặt của anh được bao phủ trong đó. Ngày thường Cố Tần đã cực kỳ anh tuấn đẹp mắt, nhưng lại cho người ta một cảm giác là cao quý lạnh lùng, có một loại khí thế người lạ không thể đến gần. Nhưng giờ phút này, anh đang lười biếng nằm trên ghế sa lon màu vàng nhạt của cô, hàng lông mi đen dài che phủ đôi mắt thâm thúy, hai con ngươi đen láy. Môi của anh mím thành một đường thẳng tắp, giống như đúc với kiến trúc của nhà ga. Nhưng mà, Dư Niệm lại cảm thấy Cố Tần thân thiện hơn không ít, không còn xa không thể chạm như trước nữa.

“Đã muộn, tôi đi ngủ trước.”

Cố Tần tắt TV, đứng dậy đi về phía cô.

Cơ thể cao lớn của anh đem Dư Niệm bao phủ trong đó, Dư Niệm lui về phía sau vài bước:

“Tôi cũng muốn ngủ.”

“Ừ, đêm ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.” 

Nhìn Cố Tần đi lên lầu, quẹo vào, Dư Niệm tắt đèn phòng khách.

Chân giẫm lên bậc thang bằng gỗ phát ra âm thanh, cô sợ quấy nhiễu đến Cố Tần, tận lực thả nhẹ bước chân. 

Trở về phòng, nằm trên giường.

Dư Niệm nhìn trần nhà đen kịt một mảnh, hai mắt từ từ khép lại. Vốn cô còn thấy buồn ngủ, nhưng vừa nghĩ tới Cố Tần ngay bên cạnh, Dư Niệm lại ngủ không được.

So với việc vui buồn thất thường trên TV, Cố Tần vừa được hoan nghênh vừa phải chịu đủ cuộc tranh luận, Dư Niệm cảm thấy… Ngủ ở bên cạnh phòng Cố Tần càng khiến cho người ta thấy thích, lại càng có lực hấp dẫn hơn. 

*****

Ngày thứ hai, ánh dương ấm áp mới lên.

Từ trước đến nay Dư Niệm luôn dậy sớm, đợi lúc cô mở cửa đi xuống lầu, Cố Tần cũng đã thức dậy. 

“Chào buổi sáng.”

Cố Tần ngẩng đầu, nhìn cô sau đó là bắt chuyện. 

“Chào buổi sáng.”

Dư Niệm cúi đầu nhìn bộ quần áo thể thao mặc ở trên người, cũng may, không phải quá xấu. 

“Vừa có người gọi điện thoại đến, nhưng không có người nhận.”

“Bọn họ 8:30 mới lên, có đôi khi 9 giờ mới đến.”

Lông mày Cố Tần chau lại, hiển nhiên có chút không vui. 

Dư Niệm mím môi, không khỏi cười cười:

“Tôi đi xuống chạy bộ trước, anh cố kiên trì một chút.” 

“Ừ.” 

“Đúng rồi, tôi chuẩn bị mua đồ ăn sáng, anh có ăn kiêng cái gì không?” 

“Tùy tiện.” 

“Vậy tôi đi xuống.” 

Dư Niệm cầm điện thoại lên, mở cửa đi xuống lầu. 

Bầu không khí sáng sớm trong lành, bản thân đứng ở đây lại rất yên tĩnh, sáng sớm cũng không có mấy người. 

Dư Niệm lấy điện thoại di động ra, bấm một số điện thoại. 

“Chú Lý sao? Tôi là Dư Niệm.” 

Đầu bên kia truyền đến giọng nói kinh ngạc của chú Lý:

“Tiểu thư Dư Niệm, mới sáng sớm tiểu thư tìm tôi có chuyện gì vậy?”

Dư Niệm cúi đầu nhìn mũi chân:

“Chú Lý, chú có thể chuẩn bị giúp tôi một bộ quần áo không?” 

“À?” 

“Bộ quần áo đàn ông thường mặc ấy.”

Dư Niệm sờ lên đôi tai đỏ ủng của mình, giọng nói mềm mại:

“Số đo không khác lắm là……”

“Tốt, tôi đã biết. Nhưng tiểu thư Dư Niệm vì sao lại muốn tôi chuẩn bị những thứ này?”

“Ngày hôm qua để bằng hữu của Hạ Lam đến hỗ trợ, cọ rách quần áo. Chú Lý, chú có thể lập tức đưa tới không? Lúc nữa bọn họ còn phải đi làm.”

“Tốt.”

Chú Lý cũng không hỏi nhiều, dứt khoát đáp ứng. 

*****

Mọi chuyện được Chú Lý xử lý rất nhanh, cô còn chưa mua đồ ăn sáng, chú Lý đã chờ ngay trước cổng của khu cư xá rồi. 

Khi thấy thân ảnh của cô, chú Lý liền mở cửa xe. 

” Tiểu thư Dư Niệm.”

“Chú Lý.” 

“Đây là đồ cô muốn.”

Chú Lý đưa cái túi màu đen đựng giày Tây tới. 

Dư Niệm cầm lấy, cười híp mắt nói một tiếng cảm ơn. 

Ngay lúc Dư Niệm chuẩn bị đi vào, chú Lý đột nhiên gọi cô lại.

“Tiểu thư Dư Niệm.”

Gương mặt chú Lý co quắp, hai mắt có chút do dự, sau nửa ngày, lại nói ra câu nói kia:

“Tiểu thư Dư Niệm, sắp tới sinh nhật của Dư tổng rồi, ngài ấy rất muốn nhìn thấy cô.”

Tay cầm di động của Dư niệm xiết chặt, nhếch môi không nói gì.

Hết chương 8.

Advertisements

12 thoughts on “Dư Niệm – C8

  1. 2 cái người này, nửa đêm nửa hôm toàn nói mấy câu dễ gây hiểu lầm, gì mà thể lực, rồi có muốn ngủ lại ko ><. A Cố đúng là độc nhất vô nhị rồi, nửa đêm gõ cử nhà con gái người ta đòi tắm nhờ, lại mặt dày mày dạn ngủ nhờ. Xem ra ko chỉ mình Dư Niệm có ý thôi đâu ^^

    Liked by 1 person

Gửi phản hồi: ⓛ ⓞ ⓥ ⓔ (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) (◡‿◡✿) (✿◠‿◠) ≥^.^≤ (ᵔᴥᵔ) (♥‿♥) (◙‿◙) (^‿^) (●^o^●) 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰) (ಠ_ృ) (ಥ_ಥ) o(╥﹏╥)o (`・ω・´) ≧✯◡✯≦ ≧◠◡◠≦ ≧’◡’≦ =☽ ≧◔◡◔≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧❂◡❂≦ ≧^◡^≦ ≧°◡°≦

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s