NQĐP – Chương 2


Chương 2: Mắng chửi người 
Editor: Thiên Vi
Trong Bảo Khố Chi Lâm, tất cả mọi người đều nhìn nam tử mặc gấm Choang hoa lệ chói mắt kia, trên mặt là ngũ quan tuyệt mỹ, đôi mắt dày đặc hàn khí, phượng mi khẽ khiêu, môi mỏng màu bạc hơi câu, mâu quang u ám lạnh lẽo, một đường đảo qua mọi người, cuối cùng rơi xuống trên người một người đứng trong đại sảnh của Bảo Khố Chi Lâm, hắn từng bước ưu nhã đi đến trước mặt Tần Hạo, khí thế cường đại như vương giả tôn sư, từng bước từng bước đi tới trước mặt của Tần vương thế tử Tần Hạo.

Tần Hạo vẫn không nhúc nhích, gương mặt cương nghị lập thể trước đảo qua phía trên có chút đùa bỡn nghiền ngẫm, sau thay vào đó là một chút hung ác nham hiểm, đôi mắt mở rộng quang mang lạnh như băng, nhanh chóng nhìn chằm chằm người đi đến trước mặt của mình, nhìn nam nhân từ trên xuống dưới, khóe miệng thốt lên một câu lạnh bạc.

“Nguyên lai là Vinh thân vương gia, thật sự là hảo khí phách, thật can đảm a, thế nhưng một quyền đánh Thái tử bay ra ngoài, bản thế tử so sánh cùng Vinh thân vương gia, thật sự là gặp sư phụ, chỉ bảo chỉ bảo.”

Vinh thân vương gia Dung Lẫm, là vương gia trẻ tuổi chói mắt nhất của Đại Lịch hoàng triều, tuổi còn trẻ liền thành vương gia của Vinh thân vương phủ, là Vương thúc của Thái tử.

Hắn là người con tiên đế còn tại thế thu dưỡng, sau để hắn làm con thừa tự của lão Vương gia Vinh thân vương phủ làm con riêng, quang vinh thành Vương gia Vinh thân vương phủ.

Người của Đại Lịch đối với vị Vương gia này hết sức kiêng kị, hắn nhân vật phong vân cuối cùng của Đại Lịch, đích thực là đối tượng mà các tiểu thư khuê các ngưỡng mộ trong lòng.

Không nghĩ tới hôm nay hắn lại xuất hiện trong Bảo Khố Chi Lâm, lúc trước chuyện xảy ra ở đại sảnh dưới lầu, một chữ cũng không sót truyền vào trong tai vị Vinh thân vương gia này, hắn thân là Vinh thân vương gia, hoàng thân quốc thích hoàng thất, vô luận như thế nào cũng không thể cho phép người khác thế nhưng lại đi trêu cợt Thái tử Dung Trăn như vậy, cho dù là Tần vương thế tử cũng không được, người khác sợ Tần Hạo, Dung Lẫm hắn còn không đem vị Tần vương thế tử này để vào mắt.

Ý cười nơi khóe môi Dung Lẫm không gì sánh được, bên trong đôi mắt sóng ngầm càng ngày càng tối tăm, so sánh với màu đen đặc hoàn toàn giống nhau, thanh âm tối tăm như rượu của hắn chậm rãi vang lên trong đại sảnh.

“Tần Hạo, ngươi quá cuồng vọng, mặc dù ngươi là Thế tử Tần vương phủ, nhưng Thái tử chính là thái tử tương lai, hoàng thân quốc thích hoàng thất, còn không tới phiên một kẻ Tần vương thế tử nho nhỏ như ngươi đến trêu đùa Thái tử, ngươi hiểu không?”

Dung Lẫm tạm dừng một chút, lại khinh mạn (khinh thường ngạo mạn) mở miệng:

“Ngươi tốt nhất nên đem chuyện mình làm báo lại.”

Gương mặt Tần Hạo từ từ dâng lên sóng ngầm, mũi nhọn trong con ngươi băng lãnh càng ngày càng đậm, ngón tay từ từ nâng lên, hắn cười mang theo khiêu khích:

“Thế nhưng ta trêu đùa cũng đã trêu đùa, chỉ sợ rất nhanh toàn bộ mọi người trong kinh thành đã biết chuyện Thái tử điện hạ bởi vì không làm được thơ muốn học cẩu kêu, mặc dù hắn không có kêu ra khỏi miệng, nhưng rốt cuộc là cùng ý, Vương gia tính toán muốn thay mặt Thiên tử hành lệnh đến giáo huấn bản thế tử sao?”

Dung Lẫm chợt vang lên tiếng cười khẽ “ha ha”, khóe môi hắn mang ý cười thập phần sung sướng:

“Tần Hạo, ngươi cho là bổn vương phải thay mặt thiên tử hành lệnh để trừng phạt ngươi sao? Chẳng lẽ bổn vương lấy thân phận Vương gia Vinh thân vương phủ giáo huấn không được ngươi sao?”

Hai người có đến có đi, nhìn như gió êm sóng lặng, trên thực tế chính là sóng ngầm bắt đầu khởi động, trong đại sảnh Bảo Khố Chi Lâm, người người đều không dám nói lời nào, hai người có thể nói là hai kẻ đầu sỏ lớn của kinh thành, hai người đều không phải là người dễ trêu trọc, cho nên bọn họ cũng không muốn mình bị tập kích cuốn vào trong đó, chỉ cần một người sơ xuất, nhưng cả gia tộc bọn họ sẽ vì bọn họ mà rước lấy tai họa.

Tần vương thế tử Tần Hạo, tuy rằng chỉ là Thế tử của một cái vương phủ nho nhỏ, nhưng hắn cậy vào Hoàng thượng, cậy vào Thái hậu, ở kinh thành hoàn toàn có thể ngang ngược.

Vương gia Vinh thân vương phủ Dung Lẫm, chính là Vương gia hoàng thất, thân phận là con nuôi tiên đế thu dưỡng, Thái hậu cùng hoàng đế đối với hắn còn phải phải lễ độ ba phần, cho nên hắn lại càng là kẻ không ai trêu chọc nổi.

Hai người này chống lại nhau, cũng xem như hai đại cường giả va chạm, không biết cuối cùng sẽ là cái dạng kết cục gì, mọi người yên lặng theo dõi diễn biến.

Hai người Vinh thân vương cùng Tần vương thế tử vẫn ở chỗ cũ vân đạm phong khinh, gió êm sóng lặng đối đầu, hai người trên mặt đều có ý cười, con ngươi chứa đấy ấm sét lôi minh, đao kiếm hướng về phía nhau.

Thanh âm Tần vương thế tử Tần Hạo đột nhiên vang lên:

“Thế nhưng bản Thế tử thật ra rất tò mò, Vương gia tính giáo huấn bản thế tử như thế nào.”

“Ngươi sẽ biết.”

Dung Lẫm tiếp lời, âm điệu đột nhiên thay đổi:

“Người tới, thay bổn vương phế đi tay của Tần Hạo.”

Thanh âm âm hàn thị huyết của hắn vừa rơi xuống, phía sau đột nhiên vọt lên hai đạo thân ảnh, đúng là hai thủ hạ lợi hại của Dung Lẫm.

Hai người giống như hai ảo ảnh u minh, lắc mình đánh thẳng đến trước người của Tần Hạo.

Tần Hạo động cũng không động một chút, hai gã thủ hạ phía sau lắc mình phóng lên, chống lại hai gã thủ hạ của Dung Lẫm, trong chớp mắt tiếng động “binh binh” nổ vang ở trong đại sảnh của Bảo Khố Chi Lâm, trong đại sảnh lúc nhất thời có chút hỗn loạn, người người sắc mặt thay đổi, không ít thiên kim tiểu thư sợ tới mức hoa dung thất sắc, liên tục kêu rên sợ hãi.

Mắt thấy đương trường vừa lâm vào hỗn loạn, đúng lúc này, mọi người nghe được bên ngoài của Bảo Khố Chi Lâm có tiếng kêu không khống chế được vang lên.

“A, không tốt, điện hạ không tức giận.”

“Điện hạ đã chết.”

Một tiếng này, hốn loạn trong Bảo Khố Chi Lâm trong nháy mắt tạm dừng, mọi người tại đây đều ngẩn ngơ, sắc mặt mỗi người đều bất an, Thái tử điện hạ không tức giận, Thái tử điện hạ đã chết.

Cái này phải làm sao bây giờ? Tuy rằng Thái tử điện hạ vô năng, nhưng thân phận của hắn làm sao xóa đi đây, hắn rốt cuộc là Thái tử điện hạ của Đại Lịch, sau lưng hắn còn có Hoàng hậu chống đỡ, có người của Tương quốc công phủ chống đỡ, tuy rằng Thái tử điện hạ vô năng bất tài, nhưng người con này cũng do Hoàng hậu mang nặng đẻ đau, hiện tại điện hạ đã chết, Hoàng hậu sẽ chịu để yên sao?

Trong Bảo Khố Chi Lâm, không ít người trên mặt là hoa dung thất sắc, cuối cùng tất cả mọi người đều không hẹn cùng nhìn về phía người lúc trước đã đánh bay Thái tử ra ngoài Vinh thân vương gia Dung Lẫm.

Trên ngũ quan tuyệt mỹ của Dung Lẫm, thần sắc như trước, căn bản không có một chút biến hóa, khóe môi là ý cười tà mị không thay đổi.

Tần vương thế tử Tần Hạo, sung sướng mở miệng:

“Vinh vương gia, ngươi đánh chết người rồi, xem ra ngươi cần hướng Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương nói một chút Thái tử là chết như thế nào a.”

Phượng mi Dung Lẫm khẽ giương, băng lãnh nhìn về phía Tần Hạo, trong con ngươi màu đen giống như một khối nam châm u ám hình thành như một dòng xoáy to lớn, khiến tâm thần người ta phải run rẩy, bất quá Tần Hạo không phải là hàng người chỉ có hư danh, rất nhanh liền hoàn hồn, ý cười bên khóe môi càng đậm.

Dung Lẫm khẽ thu lại tay áo rộng thùng thình màu lam của mình, thanh âm trầm thấp u ám của hắn vang lên:

“Một kẻ phế vật mà thôi, đã chết thì chết, cần gì phải có công đạo.”

Một lời của hắn nói xong, trong chớp mắt ưu nhã xoay người đi ra ngoài, bất quá mới đi được vài bước liền dừng lại, mở miệng:

“Tần Hạo, chuyện ngày hôm nay, ngày sau chúng ta thanh toán.”

Hắn nói xong cước bộ đi ra phía cửa, quý công tử Tô Tử Nhiên của Tả tướng phủ chờ ở trong vội vã chạy theo, tất cả mọi người đều nhìn ra ngoài.

Tần Hạo ở phía sau sắc mặt cực kỳ khó coi, cánh môi khêu gợi khẽ nhếch, ánh mắt u ám đến cực điểm, bất quá nghĩ đến chuyện Thái tử đã chết, tâm tình liền tốt lên, mặc dù Dung Lẫm quá cuồng vọng, việc này cũng sẽ có khó khăn, Thái tử chết, Hoàng hậu cùng người của Tương quốc công phủ sẽ không chịu để yên, hắn là muốn nhìn xem kẻ kia xử lý chuyện này như thế nào.

Tần Hạo chậm rãi đứng dậy, dẫn hai gã thủ hạ đi ra ngoài, phía sau trong đại sảnh của của Bảo Khố Chi Lâm, người người nghị luận, tất cả đều nói đến chuyện Thái tử chết.

Lúc này bên ngoài tuyết lớn bay tán loạn, thân ảnh trước cửa vẫn không nhúc nhích quỳ rạp trên mặt đất, tuyết đọng lại rất nhanh trên nửa thân mình mảnh mai của hắn, hai gã thị vệ thất kinh ở bên người hắn kêu to, cách đó không xa còn có hai gã công tử trong triều, hai người này đúng là kẻ mà lúc trước lôi kéo Thái tử đi đến Bảo Khố Chi Lâm, không nghĩ tới hiện tại Thái tử thế nhưng đã chết, sắc mặt hai người cũng không phải rất đẹp mắt, nếu chuyện này bị tra đến cùng, chỉ sợ hai kẻ bọn họ sẽ không có chuyện hay ho, cho nên lúc này thập phần sợ hãi.

Trước cửa của Bảo Khố Chi Lâm, mâu quang của tất cả mọi người lạnh nhạt nhìn lướt qua Thái tử điện hạ đương ghé vào trước cửa, ai cũng không có hé răng, mỗi người đều tin tưởng Thái tử điện hạ chỉ sợ thật sự đã chết.

Không ít người theo bản năng nhìn phía Vinh thân vương gia Dung Lẫm, chỉ thấy Dung Lẫm cũng không có nửa điểm lo lắng sợ hãi, đôi mắt một mảnh lạnh nhạt, nhấc chân muốn bước đi, đột nhiên có thị vệ kêu lên:

“Điện hạ, điện hạ không chết, tay hắn giống như vừa giật giật.”

Gã thị vệ vừa nói xong, chân Dung Lẫm liền ngừng lại, mọi người đứng trước cửa Bảo Khố Chi Lâm nhất tề nhìn xuống cái người vẫn không nhúc nhích ở trước cửa, tầm mắt từ từ rơi xuống trên tay của Thái tử điện hạ.

Quả nhiên khi nhìn đến, ngón tay kia từ từ có từng điểm từng điểm động đậy.

Thái tử điện hạ căn bản không có chết, có người tiếc nuối, có người thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Sắc mặt của Vinh thân vương gia Dung Lẫm vẫn như trước bình thường, nhấc chân ưu nhã đi khỏi Bảo Khố Chi Lâm, lúc bước qua người Thái tử đã chết thì trực tiếp nhấc chân bước qua, khi một chân hạ xuống, vừa lúc dừng ở cánh tay vừa động kia của Thái tử điện hạ, Vinh vương gia giẫm lên tay của Thái tử điện hạ, cước bộ trầm ổn ung dung một đường ly khai Bảo Khố Chi Lâm.

Người theo sát phía sau Dung Lẫm chính là kẻ lúc trước đối đầu cùng Dung Lẫm Tần vương thế tử Tần Hạo, trên mặt Tần Hạo có chút ảo não, vốn nghĩ rằng có thể nương việc này trừng trị Dung Lẫm một phen, không nghĩ tới Thái tử điện hạ thế nhưng không chết, thật sự là đủ để làm cho người ta phát hỏa lớn, sắc mặt Tần Hạo lạnh lùng theo phía sau Dung Lẫm ly khai khỏi Bảo Khố Chi Lâm, đồng dạng khi đi qua thi thể của Thái tử, hắn nhấc chân bước qua, một chân vừa vặn giẫm nát cái tay kia.

Kẻ trước người sau tổng cộng hai chân, khiến cho người đang nằm kia cảm nhận được sâu sắc đau đớn trên cánh tay liền chậm rì rì tỉnh lại, hắn nhịn không được lên tiếng mắng:

“Tên hỗn đản chết tiệt nào dám giẫm lên tay của tổng tài ta, có phải muốn chết rồi hay không.”

—— đề lời nói với người xa lạ ——

Thân ái nhóm, tân văn bắt đầu đổi mới, xem văn nhớ kỹ rất cất chứa một cái.

Hết chương 2.

Advertisements

4 thoughts on “NQĐP – Chương 2

Gửi phản hồi: ⓛ ⓞ ⓥ ⓔ (´•ω•̥`) (。•́ - •̀。) ╮(•́ω•̀)╭ (๑•.•๑) (˘•ω•˘) (´-﹏-`;) ( ・ัω・ั;) (。ÒㅅÓ) (๑ŏ ﹏ ŏ๑) (灬ºωº灬) (人•ᴗ•♡) (´;ω;`) ('﹃') (╹ڡ╹) (◔‸◔ ) (˶′◡‵˶) (ˊᗜˋ*) ┗(`⌒´)┛ (・ิω・ิ) (ෆ❛ั◡❛ัෆ) (ง •̀_•́)ง ꒰。•◡•。꒱ ㆆ﹏ㆆ (๑→ܫ←๑) \('ω' )/ (๑•́ ₃ •̀๑) ( ・ิω・ิ) (=σωσ=) ( *'ω'*) (◡‿◡✿) (✿◠‿◠) ≥^.^≤ (ᵔᴥᵔ) (♥‿♥) (◙‿◙) (^‿^) (●^o^●) 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰) (ಠ_ృ) (ಥ_ಥ) o(╥﹏╥)o (`・ω・´) ≧✯◡✯≦ ≧◠◡◠≦ ≧’◡’≦ =☽ ≧◔◡◔≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧❂◡❂≦ ≧^◡^≦ ≧°◡°≦

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s